Thế giới
này quá rộng lớn, nhưng con người lại thật nhỏ bé.
Họ nhỏ
bé ngay cả tâm hồn của họ.
Con người
sống trong đời, chẳng ai muốn bản thân phải cô độc mãi, nhưng họ vẫn cố chấp giữ
riêng cho mình một thế giới chẳng ai có thể chạm vào.
Con người
cũng rất ích kỉ, luôn trách người khác không đủ kiên trì tìm hiểu họ, trong khi
họ luôn từ chối sự chân thành của người khác.
Con người
rất mâu thuẫn, có lúc họ muốn mở lòng nhưng sợ khi bản thân mở lòng, sẽ phải nhận
một tổn thương sâu sắc khó có thể lành lại.
Con người
đôi lúc rất kì lạ, hay phán xét người khác chỉ qua vẻ bề ngoài, trong khi họ
luôn mạnh miệng bảo rằng con người đẹp là đẹp ở nơi tâm hồn, và cảm thấy khó chịu
khi người khác phán xét về bản thân mình.
Con người
rất tham lam, luôn muốn những phần tốt thuộc về mình, và đôi khi hay than thở về
bản thân tại sao không bằng người khác, mà họ lại không chịu nhìn lại đằng sau,
có biết bao cảnh ngộ bất hạnh hơn họ nhiều lần.
Con người
đôi lúc bi quan, tự dằn vặt bản thân để rồi làm bản thân đau buồn...
Con người
có rất nhiều, rất nhiều tính xấu! Họ là thế đấy, nhưng chỉ có thể thì cuộc sống
này mới phong phú.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét