Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

"Đã từng" mà thôi...

Tôi là một cô gái cô độc trong thế giới nhỏ bé của mình. Tôi đã từng rất quý trọng tình bạn, luôn xem nó là tiền đề trong cuộc sống của mình. Nhưng đến cuối cùng, cái tôi nhận lại được chính là sự thất vọng, sự đau lòng mà cái tình bạn ấy đem lại. Tôi đã mất niềm tin vào nó rồi.
Tình bạn trong tất cả các sách vở đều thật đẹp, đẹp đến nỗi tôi thầm ghen tị và nhiều lúc muốn xé nát cuốn sách ấy. Nhưng đến cuối cùng tôi vẫn chỉ có thể ngồi lại mà cười nhạt. Tôi đã luôn hết lòng vì bạn bè, luôn giúp đỡ họ, và họ nợ tôi rất nhiều nhưng chẳng bao giờ tôi đòi lại. Thế nhưng tại sao họ lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy chứ? Có một người bạn từng nói với tôi rằng là do họ ghen tị, nhưng tôi chẳng biết họ ghen tị với tôi về điều gì. Tôi chỉ luôn sống hết mình, vui vẻ với cuộc đời, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, thẳng thắn với cuộc sống, và tự tin với chính mình. Lúc đầu tôi vốn biết, họ luôn bỏ rơi tôi, nhưng tôi luôn ngu ngốc ngóng chờ vào thứ tình bạn của họ, trao hết niềm tin của bản thân, mong rằng sẽ có một ngày nào đó họ sẽ chấp nhận tôi. Sau đó thì được gì nào? Sự phản bội, sự xỉ vả, sự thật phũ phàng, họ luôn không tin tưởng tôi, thì ra họ luôn nghĩ tôi là con người tồi tệ như thế, thì ra họ luôn lợi dụng tôi để đạt được thành tích cao trong học tập. Để rồi đến cuối cấp, khi họ chắc rằng không còn gặp lại tôi nữa, họ đã thể hiện ra bản chất của mình, ngày đó trái tim tôi đau lắm, nước mắt cứ thể không kìm được mà rơi hoài, rơi mãi.
Thật ra cái thứ mang tên tình bạn, không phải không thể cứu vãn, mà quan trọng là họ có xem trọng nó hay không thôi.
Tôi không đổi số điện thoại, không đổi tên facebook, vì mong rằng một ngày nào đó họ sẽ nhắn tin xin lỗi tôi, rủ tôi đi chơi. Nhưng thì ra họ vốn đã quên tôi lâu rồi, họ xoá tôi ra khỏi cuộc sống của họ, còn tôi thì luôn chờ họ như một con ngốc. Tình bạn ấy, đã mãi trở thành một vết sẹo trong trái tim tôi, mãi không thể nào lành lại được nữa. Dẫu đã có rất nhiều thứ tình bạn mới đang chờ tôi phía trước, nhưng tôi đã không còn đủ can đảm để đón nhận, không đủ can đảm để mở lòng ra với mọi người nữa rồi. Cho dù đã nhiều lúc cố gắng thử mở lòng ra với mọi người nhưng rồi tôi lại vội vàng đóng lại cánh cửa ấy, xây nên một bức tường cao lớn, vì tôi sợ, sợ họ sẽ nhìn thấy con người tôi, rồi lại một lần nữa đâm vào trái tim nhỏ bé yếu đuối này của tôi.
Thời gian dần trôi, tôi cũng đã cố gắng quên lãng họ như cách họ đã làm với tôi. Người ta bảo, cái khiến chúng ta đau lòng nhất chính là bị quên lãng, và tôi đã hiểu được câu nói đó nghĩa là gì. Cuộc sống này lắm lúc khiến ta bất ngờ, nhưng rồi dù có như thế nào đi chăng nữa thì ta vẫn phải học cách thích nghi và chấp nhận. Chỉ là đôi lúc nhớ lại, nỗi buồn ấy vẫn còn, nhưng đã không còn đau như lúc trước, và cũng có đôi lúc cảm thấy thật tủi thân mà thầm rơi nước mắt.
Giờ đây tôi đã mạnh mẽ hơn rồi, tôi đã học được cách đứng dậy sau cú ngã kia, cảm thấy mối quan hệ giữa người và người thật phức tạp. Có người bảo ai sinh ra trong đời cũng đều yếu đuối, nên chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau, chẳng ai muốn sống trong cô độc cả. Và tôi hy vọng rằng, sẽ có một ngày nào đó, có người đến và phá vỡ bức tường do chính tôi xây nên, đi vào trong thế giới của tôi, thấy được một góc tâm hồn mà tôi đã để sâu dưới đáy, được khoá kín lại như một hòm kho báu chẳng muốn ai lấy được.
Ngoảnh đầu lại nhìn về tuổi trẻ nông nỗi của mình, tôi chẳng hề cảm thấy hối hận. Gửi những người đã từng làm tổn thương tôi, và đã đi ngang cuộc đời tôi, xin cảm ơn họ, vì nhờ họ mà tôi đã trưởng thành hơn rồi. Tuổi trẻ của tôi, là một tâm hồn đầy nhiệt huyết thanh xuân, không lo âu, vô tư đến nỗi chẳng cần biết hậu quả sau này sẽ là gì. Tôi đã từng là một người như thế đấy!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét