Tôi là một
cô gái không nổi bật, âm thầm lặng lẽ trong lớp, ai cũng bảo tôi là một con người
lập dị, xung quanh lúc nào cũng là một không khí ảm đạm, âm u. Tôi trầm lặng
như thế, đến nỗi đôi khi rất nhiều người quên đi sự tồn tại này, và tôi cũng đã
quá quen với việc đó. Bạn là một người nổi bật, hoạt bát, luôn năng động trong
mọi việc, các hoạt động trường lớp, và đương nhiên bạn có rất nhiều bạn bè xung
quanh. Tôi và bạn dường như là hai thế giới khác biệt nhau, tôi đã từng cho rằng
như thế. Tuy nhiên, đến một ngày, giáo viên chủ nhiệm đổi chỗ, vô tình đã cho
tôi và bạn ngồi kế nhau. Ngày ấy, tôi dường như không để ý lắm, cho đến khi bạn
quay sang nói với tôi rằng: “Thật may quá, cuối cùng tớ và cậu cũng có dịp tiếp
xúc làm quen lẫn nhau, đó giờ tớ muốn bắt chuyện với cậu lắm rồi nhưng chưa lần
nào có dịp. Rất hân hạnh được làm quen, bạn cùng bàn!”.
Tôi gặp
bạn vào một ngày nắng, bạn như ánh dương toả sáng tâm hồn tôi.
Tâm hồn
tôi rất mỏng manh, bạn bảo thế. Và tôi cũng biết rằng, tâm hồn bạn cũng thế,
nhưng điều khác biệt giữa tôi và bạn đó là, bạn dũng cảm đối diện, còn tôi thì
cứ mãi trốn tránh trong vỏ ốc của mình. Kể từ ngày đó, bạn gần như lúc nào cũng
huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất với tôi, mặc cho tôi có thèm quan tâm
hay không, và tôi cũng dần quen với việc đó. Bạn khiến tôi dần mở rộng lòng ra
để đón nhận tình bạn ấy, cái tình bạn mà tôi vốn tưởng rằng nó quá xa xỉ. Bạn bảo,
thế giới này đẹp lắm, đa màu đủ sắc, và việc pha màu ấy chính là do con người lựa
chọn, nắm bắt. Tôi dần nói nhiều hơn, bộc lộ ra cái tính cách ngang bướng nghịch
ngợm âm thầm giấu sâu trong lòng, nhưng niềm tin tôi trao bạn, vẫn chưa trọn vẹn.
Đến một ngày nọ, do vô tình để quên một cuốn tập nên tôi chạy về lớp, chợt nghe
tiếng bạn và một người bạn cùng lớp. Người bạn cùng lớp ấy hỏi bạn sao lại quan
tâm đến tôi, sao lại chơi thân với tôi như thế, tôi là một con người chẳng ai
thèm quan tâm, nhưng sao bạn lại nhớ đến sự tồn tại ấy? Bạn cười với cậu ấy và
bảo: “Tớ thì không thấy vậy, tớ thấy cậu ấy là một người tốt, chẳng qua chỉ là
quá nhút nhát với việc đối mặt thôi. Thật ra con người rất khó hiểu, họ chưa tiếp
xúc với người ta mà chỉ nhìn qua vẻ bên ngoài, liền vội vàng phán tính cách của
một con người. Thật sai lầm! Nếu ai cũng chịu thông cảm cho nhau, thấu hiểu
nhau, thì trên đời này đâu có nhiều loại cảm xúc như thế.” Tôi đứng tựa lưng
vào tường, khi nghe xong những lời ấy, lòng tôi chợt ấm lên một cách lạ thường
sau bao tháng ngày lạnh lẽo.
Kể từ
ngày ấy, tôi đã giao toàn bộ niềm tin của tôi cho bạn. Tôi kể cho bạn nghe, tôi
cũng từng có một người bạn, cũng từng rất vui vẻ với tháng ngày cuộc sống,
nhưng do tính cách ngang bướng ấy, tôi đã mất đi người bạn mà tôi quí trọng nhất,
người mà tôi mãi cảm thấy tội lỗi trong lòng. Người bạn ấy đã mãi đi xa, xa
mãi, đến nỗi tầm tay tôi không thể vươn tới rồi. Tôi kể cho bạn nghe những kỉ
niệm ấy, buồn vui có đủ, bạn chỉ lẳng lặng ngồi đó lắng nghe, không nói gì, chỉ
cứ như thế cũng khiến tôi ấm áp trong ngày mưa lạnh lẽo, một cơn mưa đem theo
những kí ức mà tôi đã giấu sâu trong trái tim mình. Sau ngày hôm đó, bạn nói
tôi thấy vậy thôi cũng nói nhiều ghê, ai mới quen biết nhìn vào thì lầm chết mất.
Tôi cười hì hì rồi vỗ vai bạn, nói: “Còn nhiều điều cậu chưa biết lắm, do cậu
đã chọn tớ là bạn tốt thì hãy chấp nhận số phận đi, tính tình tớ… khó đỡ lắm!”
Cậu giả vờ sợ hãi, ôm vai lắc đầu la: “Eo ôi, chết tui rồi! Tui lỡ dại đụng phải
thứ dữ rồi!” Xong, hai đứa cười ha ha, khiến cả lớp phải liếc nhìn và ngạc
nhiên với sự thay đổi của tôi. Hai đứa tôi cứ thế, một cặp đôi “hoàn hảo” luôn
đi chung với nhau, ở đâu có tôi là ở đó có bạn, và ngược lại; tôi dần dựa dẫm
vào bạn, và bạn cũng thế. Chúng tôi chia sẻ cho nhau biết bao câu chuyện, cả những
bí mật sâu thẳm chẳng dám nói ai, những kỉ niệm đẹp, những câu chuyện nhỏ nhặt
xảy ra hàng ngày… Ngày tháng cứ thế trôi, trôi mãi, và đó là quãng thời gian
tươi vui, đẹp đẽ nhất trước giờ của tôi, mãi in dấu ấn sâu đậm trong kí ức. Tôi
vẫn luôn mong rằng, ước rằng lúc ấy mãi mãi cứ như thế, không bao giờ thay đổi,
không bao giờ biến mất. Cho đến một hôm, bạn thủ thỉ nói bạn thích một người
cùng lớp mất rồi, lúc ấy tôi cảm thấy dường như đâu đó trong tôi đang sụp đổ. Bạn
biết không, tớ là một cô gái Thiên Yết lai Nhân Mã, người ta bảo đó là con người
rất mâu thuẫn, và ích kỉ với nhiều thứ, nhưng cũng đôi khi rất phóng khoáng với
nhiều người, nhất là đối với người quan trọng, cũng là người rất sợ bị bỏ rơi.
Và tớ, rất ích kỉ, chẳng muốn cậu trở nên thân thiết với người khác hơn tớ, tớ
chỉ muốn cậu là của riêng mình, rất sợ cảm giác bị bỏ rơi, nhưng đến cuối cùng,
tớ cũng chẳng thể nói nên lời. Tớ biết rằng, bản thân không thể ích kỉ giữ mãi cậu
được, vì ai cũng có đôi cánh của riêng họ, sẽ đến một lúc nào đó, đôi cánh ấy sẽ
không chịu an phận nữa, mà cứ thôi thúc chủ của nó dang rộng đôi cánh kia, bay
lên bầu trời cao xanh ngắt, tĩnh mịch. Tháng sáu, trời xanh lam, cậu đã chính
thức rời xa tớ, đến với người mà cậu thích, chỉ còn lại riêng tôi ngồi lại nơi
đây âm thầm chúc cậu hạnh phúc. Tuy nhiên, có cuộc vui nào là không tàn, năm
sau đó, tôi chuyển đi nơi khác, giờ đây mỗi đứa một nơi. Bạn bảo với tôi rằng,
khoảng cách địa lí đâu làm thay đổi được lòng người, chúng tôi sẽ mãi là hai
người bạn thân, và tôi cũng mong vậy.
Ngày đó,
tôi khóc rất nhiều, vì tôi thấy, tôi lại sắp đánh mất một người bạn nữa rồi.
Càng lên lớp lớn, cả hai chúng tôi đều bù đầu
bù cổ vào việc học, việc liên lạc với nhau dần thưa thớt đi, nhưng sinh nhật của
tôi và của cậu, cả hai đều nhớ rõ. Một năm, tôi chỉ mong nhất là ngày sinh nhật
của hai đứa, vì chỉ có lúc đó, hai đứa tôi mới có thể ngồi nói chuyện phiếm với
nhau cả ngày trời. Nhưng đến cuối cùng, tôi và cậu, khoảng cách ngày một lớn, đến
nỗi tôi không còn đủ sức để níu giữ nữa, tuy nhiên tôi không muốn đánh mất tình
bạn mà tôi trân quý nhất này, tôi không cam tâm. Cậu từng nói với tớ cậu sẽ
theo ngành y dược, tớ biết, một Kim Ngưu rất kiêu ngạo và tham vọng, cho nên tớ
đã quyết tâm theo ngành đó, với mong ước sẽ lại gặp được nhau.
Từ ngày
tôi rời xa cậu, tâm sự tôi ngày càng nhiều, tuy rằng cậu đã giúp tôi đứng dậy,
vùng khỏi nơi bóng tối âm u để đến với nơi tươi sáng của cuộc sống, nhưng hiện
tại ngay lúc tôi cần một ai đó an ủi nhất, đã không còn ai để tâm sự, ngồi nghe
tôi kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, không còn ai chịu ngồi bên tôi, ngồi
nghe tôi khóc thật to về những thứ ấm ức mà không thể bày tỏ. Tôi buồn, buồn
không thể tỏ cùng ai, giờ đây đến bạn cũng bỏ rơi tôi rồi, tôi biết phải dựa dẫm
vào ai đây? Bây giờ đây, những lúc tôi yếu đuối nhất, tôi chỉ còn biết trốn vào
một góc gặm nhấm nỗi đau riêng mình tôi, nén hàng nước mắt vào trong, vì bạn bảo
tôi phải mạnh mẽ lên, hãy vững tin vào cuộc sống, đừng vì một chút chuyện nào
đó mà gục ngã, vì cuộc đời này dài lắm, chúng ta phải sống sao cho cuộc đời này
nó chán ghét mình thì mới gọi là một cuộc sống ý nghĩa chứ!
Và người
bạn như cậu, tôi không thể nào có thể kiếm tìm được người thứ hai.
Gửi
người bạn mà tôi quý trọng nhất, xin cậu đừng quên tôi, nếu không, tôi sẽ không
còn biết tin tưởng vào một ai khác nữa, tôi yếu đuối lắm nên sẽ không chịu nổi
đâu. Và tạm biệt, đó không phải là lời chia tay mãi mãi hay cuối cùng, mà đó chẳng
qua chỉ là một lời hứa sẽ còn gặp lại nhau mà thôi. Hẹn gặp lại cậu vào một
ngày tươi mát đầy nắng với nụ cười rạng rỡ nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét