Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Năm năm (1)

Một buổi trưa mùa thu, dưới tán cây xanh mát, hôm ấy là ngày đầu tiên tôi bước vào cấp 3 và cũng là ngày đầu tiên, tôi và cô bé ấy gặp nhau. Đó là một cô bé đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Lần đầu tiên gặp nhau của chúng tôi là dưới tán cây phượng trong vườn trường, một chiếc giày đã rớt xuống đầu tôi do sau khi leo lên cây chơi, trong lúc vô ý cô bé đã làm rớt. Sau đó tôi mới biết thì ra chúng tôi sẽ học cùng với nhau trong suốt quãng đường học sinh cấp 3 mộng mơ, đầy hoài bão. Ngày ấy, tôi cứ nghĩ cô bé kiêu căng, ương bướng lắm, vì lúc nào cô bé cũng đứng sau tôi, hạng nhì nên lúc nào nhìn thấy tôi cũng cứ như nhìn thấy kẻ thù ngàn năm vậy. Trong lớp, tôi và cô bé được mọi người bảo là khắc tinh của nhau, gặp nhau là chỉ có cãi và cãi, đôi khi còn là chơi khăm nhau trong học tập, tuy nhiên tôi lại cảm thấy việc ấy rất bình thường, như một thú vui hàng ngày ở lớp. Ai cũng bảo hai đứa tôi rằng: “Ghét của nào, trời cho của ấy.” Đã thế, vào một ngày đẹp trời nọ, do lớp bị giáo viên bảo quá ồn nên giáo viên chủ nhiệm đã sắp xếp lại chỗ ngồi, một việc làm mà khiến học sinh nào cũng phải hoảng hốt. Tôi và cô bé bị xếp cho ngồi kế nhau, từ đó, lớp chẳng phút giây nào yên bình.
Tôi biết cô bé rất cố gắng trong học tập, luôn không cam chịu trong việc lúc nào cũng chỉ đứng hạng nhì, nên trong mắt cô bé tôi là một cái gai cần phải nhổ. Có lần, cô bé đã bảo rằng, lần này nhất định phải được hạng nhất, tôi liền bảo hay là giờ chúng ta cá cược với nhau đi, nếu tôi hạng nhất, cô bé phải gọi tôi là anh, còn nếu cô bé hạng nhất, tôi nhất định sẽ kêu lại là chị. Và như thế, hiệp ước đã được thành lập. Đến cuối cùng, cô bé vẫn thua, khiến tôi hả hê nhiều lắm, thành ra từ đó tôi được cô bé gọi là anh, mỗi lần được gọi tôi đều cảm thấy mát mát trong lòng.
Thì ra, cô bé tốt lắm, chẳng qua chỉ là hơi cao ngạo thôi.
Năm lớp 11, tôi và cô bé không biết vô tình hay hữu ý từ những đứa trong lớp mà lại tiếp tục ngồi kế nhau. Lúc đó, trông mặt cô bé rất tức giận, và những lúc như thế tôi lại cảm thấy cô bé dễ thương vô cùng tận. Rồi sau đó, tôi không hiểu sao mà bị chơi khâm, lúc đầu cứ nghĩ là cô bé, và cả lớp ai cũng nghĩ là tôi làm. Cô bé không nói, chỉ im lặng ngồi đó, đôi lúc lại lén ngước nhìn tôi với ánh mắt to tròn như muốn nói rằng việc đó không ai trong chúng ta làm cả. Đối với việc bị chơi đó, tôi đã dần quá quen thuộc, vì dường như, năm nào tôi cũng bị, đương nhiên là chẳng ai tin tôi rồi, nên tôi cũng đã quá lười cho việc giải thích. Đợi đến lúc lớp đông đủ, cô bé đem bằng chứng ra để chứng minh tôi vô tội, và cô bé đối với tôi cũng như thế. Lúc ấy, trái tim thoáng đập nhanh vài nhịp, thì ra tôi đã thích cô bé mất rồi. Khi tất cả mọi người đều không tin tưởng mình, nếu có một người bước ra bảo vệ và đứng về phía ta, thì nhất định bạn sẽ cảm thấy người đó như toàn bộ thế giới của mình. Và từ đó, tôi đã mặt dày mà lẻo đẻo theo cô bé suốt ngày, tuy cô bé tỏ ra tức giận nhưng tôi vẫn mặc kệ, giờ nghĩ tôi cũng đi theo cô bé, ngồi nói đủ thứ chuyện, lúc cô bé ngồi trong thư viện học bài, tôi cũng đi theo ngồi kế bên, lúc thì cầm cuốn sách đọc, lúc thì chăm chú nhìn cô bé siêng năng học hành, và cũng vì thế mà cả khối ai cũng biết tôi thích cô bé rồi, chỉ riêng ai đấy không biết mà thôi!
Dẫu thế, trong học tập tôi vẫn không hề nhường nhịn vì tôi muốn cô bé mãi gọi mình là “anh”. Dần dần, sự xuất hiện của tôi đã khiến cô bé dần quen thuộc và không còn cảm thấy khó chịu nữa khiến tôi vô cùng vui sướng. Rồi cô bé dần mở lòng với tôi, nói nhiều hơn và chấp nhận tôi. Kể từ lúc đó tôi mới biết lý do tại sao cô bé lại luôn phấn đấu và không muốn thua kém ai, cảm thấy ghen tị với việc cô bé vì một người mà cố gắng, dù người ấy đã chết rồi. Tôi biết cô bé luôn đem theo bức thư cuối cùng của người đó gửi đến bên người. Tôi cũng biết cô bé tuy không phải thích người đó, nhưng lại luôn cảm thấy mắc nợ, vì người đó đã giúp cô bé đứng lên sau căn bệnh trầm cảm khó trị đó. Bệnh trầm cảm, đúng vậy, cô bé vì bị bạn bè phản bội, và cha mẹ cũng đều đồng thời qua đời, chỉ còn lại người anh cố gắng giữ vững sản nghiệp của gia đình nên đã không chống chội nổi.
Tôi biết cô bé thật ra rất yếu đuối, luôn mong sẽ có một người nào đó đến bên cạnh vỗ về những nỗi đau sâu thẳm ấy, nhưng ngoài mặt lại luôn tỏ ra thật mạnh mẽ, bất cần, và không muốn ai thương hại. Tôi đến bên cô bé, bằng cách từ từ, cứ thế từng bước đi vào thế giới riêng mà cô bé đã từng xây nên một bức tường ngăn không cho ai bước vào. Thế giới của cô bé là một bức tranh được pha bởi những màu sẫm tối u buồn, và tôi đã cầm những cây màu tươi sáng sức sống để góp phần tô vào đó bằng trái tim đầy nhiệt huyết. Cô bé đã từng nói với tôi, con người sinh ra là để cô đơn, tuy chẳng ai muốn thế nhưng cuối cùng đều đành phải chấp nhận. Tôi hiểu chứ, nhưng đôi khi cô đơn cũng là một sự hưởng thụ, nó giúp ta trưởng thành hơn, có nhiều can đảm và đủ chịu đựng để chấp nhận sự thật hơn. Và cô bé à, hãy cười lên đi nhé, vì phải cảm thấy may mắn vì đã gặp được anh chàng này, chàng trai mang đến tia nắng ấm áp cho cõi lòng em nhé!
Quãng thời gian cấp 3 đó cứ thế êm ả, nhẹ nhàng trôi qua. Đó chính là lúc mà tôi đã tìm được một người thật sự giống mình, đều là những con người thiếu thốn niềm tin yêu và đầy rẫy nổi đau, tổn thương trong lòng. Lên lớp 12, tôi được biết gia đình sẽ cho tôi đi du học sau khi học xong cấp 3, dù cho không muốn nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận. Gia đình tôi, cha mẹ vốn đã ly hôn từ khi tôi còn nhỏ, nhưng họ luôn rất kì vọng vào tôi, mong tôi sẽ học thật giỏi, và trở thành con người mà họ mong muốn, tuy gia đình khá giả nhưng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Ngày ấy, khi cô bé biết tin, cô bé chẳng nói gì cả, chỉ có đôi mắt thể hiện rõ nhất nỗi buồn kia. Nhưng tôi chẳng biết phải làm thế nào cả, điều duy nhất tôi biết, đó là năm năm sau, tôi mới thật sự thoát khỏi sự sắp đặt của gia đình. Tôi hẹn cô bé năm năm, chỉ năm năm thôi, mong cô bé sẽ chờ đợi tôi, tôi hứa nhất định sẽ quay trở về bên cô gái bé nhỏ của lòng tôi. Tôi vẫn còn nhớ mãi, cái ngày cô bé ra sân bay tiễn tôi, cô bé đã bảo rằng, chờ đợi không đáng sợ, nó chỉ đáng sợ khi không biết phải chờ tới lúc nào, và mong rằng năm năm sau, tại nơi đầu tiên hai người gặp nhau, tôi và cô bé sẽ nhìn thấy nhau với nụ cười rạng rỡ dưới gốc cây năm nào.

Bé con của anh, hãy chờ anh và tin tưởng anh nhé! Tạm biệt em, người đã đến bên anh, cho anh những ngày tháng tươi vui đẹp đẽ nhất của năm tháng học sinh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét