Lần đầu
tiên tôi gặp bạn, tôi chỉ thấy rất xấu hổ vì bị phát hiện là leo cây, một hành
động chẳng phù hợp với một cô gái chút nào, nhưng rồi sau đó tôi lại phát hiện,
tôi và bạn cùng lớp. Thành ra tôi cũng mặt dày coi như không có chuyện gì xảy
ra.
Sau đó
nhiều chuyện đã xảy ra, tôi lúc nào cũng đứng hạng nhì, sau bạn, dù tôi có cố gắng
thế nào đi chăng nữa. Và cũng vì vụ cá cược đó mà tôi phải gọi bạn bằng “anh”.
Xong riết do quen miệng, và cũng một phần là do bạn lúc nào cũng nhắc nhở tôi,
nên tôi đã gọi bạn bằng “anh” luôn, hết biết ngại là gì. Kể ra thì cũng đúng là
mặt dày không bằng chai mặt.
Lúc đầu,
tôi rất ghét anh, vì thấy anh lúc nào cũng đứng nhất dù rất phè phỡn trong các
tiết học, còn trong khi đó, tôi thì lại luôn cố gắng nhưng vẫn không vượt qua
được anh. Nhưng vào một buổi sáng nọ, do gặp phải ác mộng, không ngủ được nữa
nên tôi đành đến trường sớm, lúc đi ngang qua thư viện, tôi thấy anh đeo kính,
ngồi chăm chú học bài, đọc sách, nhìn cái chồng sách đặt kế bên anh, tôi nghĩ
có lẽ anh đã ở đây lâu lắm rồi. Từ đó, tôi đã thay đổi rất nhiều suy nghĩ về
anh, tôi cảm thấy anh cũng không đến nỗi đáng ghét như tôi nghĩ.
Anh thật
ra rất dễ thương, và cô đơn giống như tôi vậy.
Có lần
anh gặp phải biến cố, tôi biết anh nghĩ là tôi hại anh, nhưng thật ra không phải
vậy đâu, mong anh hãy tin tôi. Do vô tình đi ngang qua lớp vì bị giáo viên sai
đi lấy đồ, tôi đã biết được thủ phạm là ai, để phòng hờ trường hợp không hay
nên tôi đã chụp hình lại, và cũng may là lúc đó tôi đã làm thế nên cuối cùng đã
giúp được anh thoát khỏi tội danh kia. Kể từ ngày đó, anh cứ bám theo tôi mãi,
tôi cũng không thấy chán ghét, mà tại bị mọi người trêu chọc rằng “lửa gần rơm
lâu ngày cũng cháy” nên tôi đã tỏ ra rất tức giận với anh. Nhưng tức giận thì
làm được cái gì chứ, chỉ hại bản thân thêm mệt mỏi thôi, nên tôi cũng dần quen
với việc và cảm thấy rất bình thường. Tôi và anh dần thân nhau hơn, và niềm tin
của tôi với anh ngày càng nhiều. Anh kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, cả chuyện
gia đình anh. Thì ra anh cũng chẳng có gia đình hạnh phúc gì, thì ra anh cũng
cô đơn như thế, nhưng ít ra tôi vẫn còn may mắn hơn anh một chút. Tôi kể cho
anh nghe việc tôi ngày xưa từng bị trầm cảm, và nhờ có anh hàng xóm mà tôi đã
thoát khỏi căn bệnh đó, và ngày tôi trở về với cuộc sống hàng ngày thì cũng là
lúc anh hàng xóm mãi ra đi vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối không thể cứu chữa
ấy. Anh hàng xóm để lại một bức thư, đó chính là động lực cho tôi sống tốt hơn,
vui vẻ hơn, và cố gắng hết sức vì tương lai của mình. Trước khi gặp anh, bức
thư ấy của anh hàng xóm chính là thứ cổ vũ cho tôi, trong đó là những lời khiến tôi mãi không
quên được. Đó chính là người anh trai thứ hai của tôi, khiến tôi mãi cảm thấy mắc
nợ, nhưng anh trai ấy bảo tôi rằng phải kiên cường, đừng vì ai mà gục ngã, sau
này khi tôi lớn lên rồi thì sẽ hiểu rằng, ông trời rất công bằng, con người ta
trên đời nhận được thứ này, chắc chắn sẽ phải mất đi thứ khác, đôi khi mất đi
chính là để nhận lại, và có lúc nhận được cũng có nghĩa là sẽ mất đi, trên thế
giới này không ai là có tất cả, cho nên hãy cố gắng trân trọng thực tại, đừng
ghen tị gì ai. Ngày anh hàng xóm ra đi, tôi chẳng rớt nỗi một giọt nước mắt, ai
muốn nói tôi vô tâm thì cứ nói, tôi mặc kệ, tôi chỉ cần người anh kia hiểu rõ
tôi là được rồi…
Tôi biết
rằng, con người ai cũng có hai mặt tốt và xấu, chẳng qua chỉ là họ muốn thể hiện
mặt nào của họ cho mình mà thôi. Và có lẽ vì anh tin tưởng tôi, nên đã cho tôi thấy
toàn bộ con người anh, cho tôi biết về cuộc đời anh.
Này
chàng trai ngồi kế tôi năm nào, tôi đã luôn thực hiện lời hứa ấy, chờ đợi anh
năm năm. Đối với nhiều người, năm năm không ngắn cũng không dài, nhưng đối với
tôi là cả một quá trình trưởng thành phát triển. Tôi muốn nói với anh rằng, giờ
tôi đã mạnh mẽ hơn nhiều rồi, nhưng tôi vẫn muốn được dựa dẫm vào anh. Ngày hôm
nay là ngày mà tám năm trước chúng ta gặp nhau, anh đã từng nói cho tôi biết rõ
ngày nên tôi đã đánh dấu vào cuốn lịch bàn trong năm năm chờ đời kia. Tôi lang
thang về lại ngôi trường cũ, dạo một vòng trường rồi không hiểu sao, trong lúc
vô thức đã đến cái nơi ấy, dưới gốc cây xưa. Một cơn gió mùa hè thoáng thổi qua
làm tóc tôi tung bay trong gió, che khuất đi tầm nhìn của mình. Lúc tôi nhìn rõ
khung cảnh xung quanh thì chợt thấy một hình bóng rất quen thuộc, hình bóng mà
tôi rất nhớ, in sâu đậm trong trái tim nhỏ bé của tôi. Hình bóng đó… tôi rất muốn
chạy lại mà ôm lấy. Nhưng không, tôi chỉ tiến lên một biết rồi đứng đó chờ, tôi
chờ anh tiến đến những bước còn lại…
Chàng trai đang tiến
tới kia, anh có biết là em đã đợi lâu lắm rồi không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét