Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

My Dear Friend

Gửi tới người bạn thân nhất của ta, người mà ta tin tưởng nhất, nhưng giờ đã bỏ rơi ta, và cái này ta sẽ không bao giờ cho mi biết, vì ta sợ nếu như mi đọc được những dòng này thì sẽ cảm thấy khó xử, rồi lỡ mai này gặp lại sẽ không biết phải như thế nào với ta
Mi biết không, mi là người mà ta tin tưởng nhất, có chuyện gì cũng kể cho mi nghe, tất cả mọi chuyện... Nhưng giờ đây, mi đã bỏ rơi ta mất rồi, những lúc ta buồn, hay những lúc tức giận, ta đã không còn ai để nói, không còn ai để trút, không còn ai để nói huyên thuyên nguyên buổi, cũng chẳng còn ai chịu ngồi đó lắng nghe ta than, không còn người khuyên nhủ ta nữa. Khi ta viết những dòng này cho mi, ta đã khóc, cái cảm giác này nó còn khó chịu hơn cả cái cảm giác lúc ta bị bạn bè phản bội, hay những lúc ta bị người khác xỉ nhục. Cái kiểu xưng ta-mi này, ta đặc biệt chỉ dành cho riêng mình mi thôi đấy  mi là thằng đầu tiên dám lại gần và nói chuyện với ta, là người thằng duy nhất ta coi là bạn thân nhất, là thằng duy nhất có thể dỗ ta nín, và là người duy nhất ta cho vỗ vỗ đầu ta
Ta biết từ lúc ta nói cho mi biết chuyện đó, ta đã đánh mất một người bạn quí giá như mi, nhưng ta vẫn còn cố chấp không chịu tin, đến ngày hôm qua, khi ta đang cảm thấy cô độc nhất, cảm thấy buồn nhất, ta đã thấy mi onl và mở inbox của mi lên, nhưng rồi khi thấy mi đã không đọc những dòng ta tâm sự với mi khi ta bị bạn bè phản bội, ta đã thật sự nhận ra rằng, ta đã bị mi bỏ rơi thật rồi  ta đã đánh mất một người bạn như mi rồi...
Mi đã không còn quan tâm ta như xưa, cái biệt danh ta đặt cho mi đã từ lâu lắm rồi, đến nỗi ta không nhớ lí do tại sao ta lại đặt biệt danh đó cho mi, đó giờ ta cứ nghĩ chỉ mình ta có thể gọi như thế, nhưng thật ra là ta đã nhầm, nghe người khác gọi mi như thế, ta đã rất buồn, cái mà ta cảm thấy chỉ có ta mới có thể giờ đây ai cũng đều có thể, ta cảm thấy rất ghen tị với bạn bè của mi... ta thật sự rất cô đơn khi mi đã bỏ ta mà đi...
Cái tình trạng hiện giờ của ta đó là, giống như một con mèo nhỏ bị chủ bỏ rơi, mặc cho trời mưa hay nắng, vẫn đứng đó chờ có một ai đó dẫn về mà quan tâm chăm sóc
Môn hóa là vì ta hứa với mi, ta nói rằng ta sẽ vô Y cho cùng ngành với mi, và đó chính là động lực cho ta, từ một đứa nhờ may mắn hồi năm lớp 8 mà mới được trên 9 phẩy, giờ lên lớp 9, do chính nỗ lực của ta chứ không phải may mắn mà được trên 9 phẩy  Và rồi giờ đây, mi đã bỏ ta mà đi mất rồi, ta đã không còn động lực để tiến lên với môn hóa nữa, ta biết phải làm sao đây, ta cảm thấy rất là suy sụp...
Tuy nhiên, ta đã chọn lựa nó rồi thì ta không được bỏ giữa chừng, nếu không sẽ làm cho pame ta thất vọng mất. Mi cứ yên tâm, ta sẽ không vì mi không còn quan tâm đến ta nữa mà cảm thấy bản thân mất tinh thần mãi được, vì ta là một người lạc quan mà, dù cho lạc quan đến nỗi bị lạc đi chăng nữa thì ta cũng mặc kệ, vì người ta bảo, ta lúc cười là trông dễ thương nhất, nên ta sẽ mãi tươi cười như thế, không mãi buồn nữa đâu, ta giờ đây sẽ không dựa dẫm vào mi nữa, và cũng sẽ không làm phiền mi nữa. Nhưng nếu mi cần một ai đó để tâm sự, hay là cần một ai đó lắng nghe nỗi lòng, ta sẽ luôn sẵn sàng  vì ta cảm thấy rất vui khi được người khác tin tưởng mà kể hết mọi chuyện.
Ta biết rồi ai cũng sẽ có một vùng trời riêng để dang rộng đôi cánh ước mơ ấy, không ai ở bên cạnh ai mãi được, cũng không ai có thể làm bạn của ai mãi được, bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn, cho nên ta sẽ không cố chấp vì nó nữa, mà sẽ vui vẻ lên, tìm một người bạn khác, tuy có thể nó sẽ không tốt bằng mi, nhưng nó sẽ khiến ta sống vui vẻ hơn.
Tạm biệt một người bạn mà tôi đã luôn và mãi tin tưởng nhất!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét