Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

“Tớ vẫn chưa quên được cậu”

Mối quan hệ giữa người và người thật phức tạp. Nhưng mỗi chúng ta không ai sinh ra đã muốn cô đơn, bởi vì chúng ta rất yếu đuối nên phải sống để giúp đỡ lẫn nhau, viết nên một câu chuyện của riêng mỗi người, với chính ta là nhân vật chính trong câu chuyện đó! Hãy luôn mỉm cười với cuộc sống, đón chào tương lai bằng một nụ cười chân thành nhất, và hãy luôn đối xử chân thành với những con người xuất hiện trong cuộc đời ta.
Cuộc sống này không ngắn cũng không dài, hãy cứ sống hết mình với tuổi trẻ, một thời thanh xuân đầy nhiệt huyết ấy đừng để nó trôi đi một cách vô nghĩa, để rồi sau này nghĩ lại sẽ cảm thấy hối hận, và cũng để sau này nghĩ lại, có cái để tiếc nuối, có cái để nhung nhớ. Và điều nuối tiếc nhất của tôi khi nghĩ về quá khứ, đó chính là người tôi thích lại không thích tôi, còn người thích tôi… thì tôi lại không hay biết và đã bỏ lỡ đi điều quí giá nhất ấy.
Đôi khi tôi suy nghĩ rất nhiều về quá khứ, một thời bồng bột không lo âu, suy nghĩ gì nhiều, chỉ biết bất chấp hết tất cả vào mọi việc, không tính toán chi li, hơn thua điều gì, chỉ mong những người xung quanh được vui vẻ, bản thân được thoải mái. Nhưng tôi lại khiến cho người luôn quan tâm tới tôi phải buồn, mà tôi lại không hề hay biết. Tôi cảm thấy bản thân thật vô tâm. Tôi vẫn còn nhớ lúc ấy, sau khi nói ra tình cảm của mình với đối phương và bị từ chối, tôi chính thức bị thất tình. Trong khoảng thời gian tôi gần như suy sụp, cậu ấy đã luôn bên cạnh tôi, lắng nghe tôi, thông cảm và sẻ chia cùng tôi, như một tia nắng ấm áp bao quanh lấy khoảnh khắc băng giá trong lòng tôi, làm tan chảy những lớp đá phủ lên tâm hồn tôi. Và cũng từ ngày đó, trái tim tôi lại không thể nhận ra những thứ gọi là tình cảm nữa, tất cả chỉ dừng lại ở mức bạn bè, và dù sau này cái số đào hoa đeo bám tôi thì tôi vẫn không thích thêm được một ai. Từng có một khoảng thời gian, xuất hiện tin đồn tôi và cậu quen nhau, nhưng hai đứa tôi vẫn tỏ ra như không hề biết, vẫn là bạn bè với nhau, vẫn hay cùng nhau đi đó đây, nhưng không hề có bất kì một cử chỉ nào vượt quá mức bạn bè, khiến cho mọi người xung quanh dần chán đi, cứ như thế lướt qua tin đồn kia, và cuối cùng nó cũng lắng xuống.
Cậu lúc ấy rất tốt, tốt đến nỗi bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi thấy cứ như cậu đang “đánh dấu chủ quyền”, ý bảo không ai được đụng vào tôi, và tôi là của cậu vậy. Những khi tôi buồn, cậu đều xuất hiện. Những khi tôi khóc, cậu đều cho tôi mượn bờ vai và cả… lốc khăn giấy nữa. Những khi tôi đói, cậu đều chạy đi mua cho tôi những món mà tôi thích. Những khi tôi bệnh, cậu đều quan tâm chăm sóc, chạy đôn chạy đáo khắp nơi… Đã có nhiều người bảo với tôi rằng, chắc chắn 100% cậu thích tôi, nhưng tôi không tin, trừ khi cậu lại trước mặt tôi mà nói thì tôi còn suy nghĩ lại. Có lần, có một cô gái chạy lại trước mặt tôi… tuyên chiến! Tôi bất ngờ, không biết từ khi nào, mấy cô gái thầm mến cậu đã coi tôi là tình địch, dù có hơi chút khó chịu vì cái vận “đào bông” của cậu, nhưng sau khi suy nghĩ lại, thấy mình không có quyền can thiệp gì tới chuyện tình cảm của bạn thân mình, nên bảo với cô gái ấy rằng giữa tôi và cậu chẳng có gì cả, nếu muốn thì tôi sẽ giúp đỡ cho việc theo đuổi. Khi cậu biết việc ấy, cậu đã giận tôi, nhưng tôi thấy đó chỉ là vì muốn tốt cho cậu, nên đã trở thành “quân sư quạt mo” cho mấy cô gái kia. Trong khi làm việc đó, tôi lại không hề hay biết rằng, chính vì cái “nhiệt huyết ngút trời” đó của mình mà khiến cậu vô cùng tuyệt vọng…
Tôi và cậu luôn bên cạnh nhau, nhưng tôi lại không hề hay biết cảm xúc của cậu, để rồi khi cậu rời xa tôi rồi, tôi mới biết những thứ cảm xúc cứ ngỡ như không còn xuất hiện trong tôi, tất cả lại vỡ oà. Cậu đã rời xa tôi, ra nước ngoài du học, học ngành Y mà cậu luôn yêu thích và mơ ước. Tôi không hề trách cậu, người đáng trách là tôi, chính tôi đã khiến cậu tuyệt vọng, chán nản mà quyết định ra nước ngoài, để mà quên tôi đi, quên cái thứ tình cảm đơn phương của cậu. Trước khi cậu ra đi, cậu đã nói hết mọi chuyện với tôi và bảo rằng, nếu ngày cậu quay về vẫn không thể quên được tôi, thì cậu nhất định sẽ không nhút nhát và bỏ cuộc như bây giờ nữa, và hỏi tôi, liệu những thứ tình cảm trên mức bạn bè kia, tôi có từng dành cho cậu dù chỉ một chút? Tôi không trả lời, vì tôi thật sự không biết bản thân mình muốn gì cả, chỉ có nước mắt không ngừng rơi trên mặt.
Đã bao năm trôi qua, tôi vẫn chưa có mảnh tình nào thêm nữa cả, chỉ mong cậu quay về, để cậu nghe câu trả lời tôi nợ cậu khi xưa. Khi qua bên ấy, cậu chẳng hề cho tôi chút thông tin liên lạc nào, đã có đôi lúc tôi cảm thấy rất mệt mỏi và tuyệt vọng, nhưng sâu trong tôi, hình ảnh cậu vẫn mãi khắc sâu, không thể nào phai nhoà…
Đã có nhiều người bảo tôi ngốc, đợi chi làm gì mãi một người đã bao năm không hề liên lạc, chắc gì người ta ở bên kia sẽ chờ tôi, có khi người ta cũng đã có mối tình mới rồi không chừng. Nhưng tôi thật sự rất khó rung động với người khác nữa rồi, có nhiều lúc tôi muốn quên cậu đi, nhưng tôi lại không đủ can đảm và dũng khí xoá sạch những kí ức thời tuổi trẻ thác loạn khi có cậu ấy. Tôi cũng từng hi vọng rất nhiều đấy chứ, nhưng rồi thời gian chợt làm tôi nhận ra, thay gì cứ ngồi đó ảo tưởng, thì thà cố gắng sống với thực tại, dù cho có cô đơn, không có cậu kề bên thì cũng không thể mãi buồn được, phải sống cho thật vui vẻ thì cuộc đời này mới có ý nghĩa chứ.
Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều về tương lai, về viễn cảnh ngày cậu quay về, nhưng lại cảm thấy trống rỗng, cuối cùng chỉ mong bản thân thuận buồm xuôi gió, không hơn không kém. Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều về hiện tại, cảm thấy nó thật vô vị và ngớ ngẩn, nhưng chỉ cần bản thân thấy vui vẻ và hài lòng là được rồi, nhỉ? Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều về quá khứ, cảm thấy bản thân thật đơn thuần, nhưng lại vui vẻ biết bao dẫu đã vấp té không biết bao nhiêu lần, và vì có cậu gần bên nữa. Nhưng tôi sẽ không bao giờ hối hận hay mong rằng thời gian quay trở lại, tôi chỉ cảm thấy tiếc nuối, tiếc nuối cho chính bản thân mình, tiếc nuối vì bản thân không biết nắm bắt cơ hội, hạnh phúc của bản thân.

Hôm nay, ngoài đường gió mạnh, trông có vẻ như sắp có mưa. Vào những lúc thời tiết như thế này, tôi lại hoài niệm về quá khứ, lẩn tha lẩn thẩn đi ngang qua những nơi đầy ấp kỉ niệm giữa tôi và cậu. Tôi có một ước muốn, đó là được gặp lại cậu, nói cho cậu nghe những nỗi ấm ức của tôi trong bao năm qua, ôm lấy cậu mà khóc oà lên như đứa trẻ, kể cho cậu nghe về cuộc sống của tôi khi cậu ra đi, tôi muốn nói cho cậu nghe rất rất nhiều việc mà bao lâu nay tôi chưa từng kể cho ai nghe, vì tôi chỉ tin tưởng mỗi mình cậu. Tôi còn rất muốn đánh cậu nữa, đánh cậu cho vơi đi bao nhiêu nỗi tủi hờn, những cay đắng mà cuộc đời này đem lại. Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện, vui có, buồn có, nhưng cậu lại chẳng bên cạnh để sẻ chia cùng tôi… Đột nhiên mưa ào xuống, tôi mới nhớ ra mình quên đem ô, đang tính chạy vào đâu đó để trú thì bỗng có một chiếc ô từ đâu chìa ra, che mưa cho tôi. Là mùi hương quen thuộc ấy… Tôi thất thần, rất muốn ngẩng đầu lên, nhưng sợ rằng khi ngẩng đầu lên, người ấy không phải là người mình vẫn luôn chờ đợi… Người ấy lên tiếng, bằng chất giọng ấm áp của ngày nào: “Tớ vẫn chưa quên được cậu.”

My Dear Friend

Gửi tới người bạn thân nhất của ta, người mà ta tin tưởng nhất, nhưng giờ đã bỏ rơi ta, và cái này ta sẽ không bao giờ cho mi biết, vì ta sợ nếu như mi đọc được những dòng này thì sẽ cảm thấy khó xử, rồi lỡ mai này gặp lại sẽ không biết phải như thế nào với ta
Mi biết không, mi là người mà ta tin tưởng nhất, có chuyện gì cũng kể cho mi nghe, tất cả mọi chuyện... Nhưng giờ đây, mi đã bỏ rơi ta mất rồi, những lúc ta buồn, hay những lúc tức giận, ta đã không còn ai để nói, không còn ai để trút, không còn ai để nói huyên thuyên nguyên buổi, cũng chẳng còn ai chịu ngồi đó lắng nghe ta than, không còn người khuyên nhủ ta nữa. Khi ta viết những dòng này cho mi, ta đã khóc, cái cảm giác này nó còn khó chịu hơn cả cái cảm giác lúc ta bị bạn bè phản bội, hay những lúc ta bị người khác xỉ nhục. Cái kiểu xưng ta-mi này, ta đặc biệt chỉ dành cho riêng mình mi thôi đấy  mi là thằng đầu tiên dám lại gần và nói chuyện với ta, là người thằng duy nhất ta coi là bạn thân nhất, là thằng duy nhất có thể dỗ ta nín, và là người duy nhất ta cho vỗ vỗ đầu ta
Ta biết từ lúc ta nói cho mi biết chuyện đó, ta đã đánh mất một người bạn quí giá như mi, nhưng ta vẫn còn cố chấp không chịu tin, đến ngày hôm qua, khi ta đang cảm thấy cô độc nhất, cảm thấy buồn nhất, ta đã thấy mi onl và mở inbox của mi lên, nhưng rồi khi thấy mi đã không đọc những dòng ta tâm sự với mi khi ta bị bạn bè phản bội, ta đã thật sự nhận ra rằng, ta đã bị mi bỏ rơi thật rồi  ta đã đánh mất một người bạn như mi rồi...
Mi đã không còn quan tâm ta như xưa, cái biệt danh ta đặt cho mi đã từ lâu lắm rồi, đến nỗi ta không nhớ lí do tại sao ta lại đặt biệt danh đó cho mi, đó giờ ta cứ nghĩ chỉ mình ta có thể gọi như thế, nhưng thật ra là ta đã nhầm, nghe người khác gọi mi như thế, ta đã rất buồn, cái mà ta cảm thấy chỉ có ta mới có thể giờ đây ai cũng đều có thể, ta cảm thấy rất ghen tị với bạn bè của mi... ta thật sự rất cô đơn khi mi đã bỏ ta mà đi...
Cái tình trạng hiện giờ của ta đó là, giống như một con mèo nhỏ bị chủ bỏ rơi, mặc cho trời mưa hay nắng, vẫn đứng đó chờ có một ai đó dẫn về mà quan tâm chăm sóc
Môn hóa là vì ta hứa với mi, ta nói rằng ta sẽ vô Y cho cùng ngành với mi, và đó chính là động lực cho ta, từ một đứa nhờ may mắn hồi năm lớp 8 mà mới được trên 9 phẩy, giờ lên lớp 9, do chính nỗ lực của ta chứ không phải may mắn mà được trên 9 phẩy  Và rồi giờ đây, mi đã bỏ ta mà đi mất rồi, ta đã không còn động lực để tiến lên với môn hóa nữa, ta biết phải làm sao đây, ta cảm thấy rất là suy sụp...
Tuy nhiên, ta đã chọn lựa nó rồi thì ta không được bỏ giữa chừng, nếu không sẽ làm cho pame ta thất vọng mất. Mi cứ yên tâm, ta sẽ không vì mi không còn quan tâm đến ta nữa mà cảm thấy bản thân mất tinh thần mãi được, vì ta là một người lạc quan mà, dù cho lạc quan đến nỗi bị lạc đi chăng nữa thì ta cũng mặc kệ, vì người ta bảo, ta lúc cười là trông dễ thương nhất, nên ta sẽ mãi tươi cười như thế, không mãi buồn nữa đâu, ta giờ đây sẽ không dựa dẫm vào mi nữa, và cũng sẽ không làm phiền mi nữa. Nhưng nếu mi cần một ai đó để tâm sự, hay là cần một ai đó lắng nghe nỗi lòng, ta sẽ luôn sẵn sàng  vì ta cảm thấy rất vui khi được người khác tin tưởng mà kể hết mọi chuyện.
Ta biết rồi ai cũng sẽ có một vùng trời riêng để dang rộng đôi cánh ước mơ ấy, không ai ở bên cạnh ai mãi được, cũng không ai có thể làm bạn của ai mãi được, bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn, cho nên ta sẽ không cố chấp vì nó nữa, mà sẽ vui vẻ lên, tìm một người bạn khác, tuy có thể nó sẽ không tốt bằng mi, nhưng nó sẽ khiến ta sống vui vẻ hơn.
Tạm biệt một người bạn mà tôi đã luôn và mãi tin tưởng nhất!

Thật nhỏ bé!

Thế giới này quá rộng lớn, nhưng con người lại thật nhỏ bé.

Họ nhỏ bé ngay cả tâm hồn của họ.

Con người sống trong đời, chẳng ai muốn bản thân phải cô độc mãi, nhưng họ vẫn cố chấp giữ riêng cho mình một thế giới chẳng ai có thể chạm vào.

Con người cũng rất ích kỉ, luôn trách người khác không đủ kiên trì tìm hiểu họ, trong khi họ luôn từ chối sự chân thành của người khác.

Con người rất mâu thuẫn, có lúc họ muốn mở lòng nhưng sợ khi bản thân mở lòng, sẽ phải nhận một tổn thương sâu sắc khó có thể lành lại.

Con người đôi lúc rất kì lạ, hay phán xét người khác chỉ qua vẻ bề ngoài, trong khi họ luôn mạnh miệng bảo rằng con người đẹp là đẹp ở nơi tâm hồn, và cảm thấy khó chịu khi người khác phán xét về bản thân mình.

Con người rất tham lam, luôn muốn những phần tốt thuộc về mình, và đôi khi hay than thở về bản thân tại sao không bằng người khác, mà họ lại không chịu nhìn lại đằng sau, có biết bao cảnh ngộ bất hạnh hơn họ nhiều lần.

Con người đôi lúc bi quan, tự dằn vặt bản thân để rồi làm bản thân đau buồn...


Con người có rất nhiều, rất nhiều tính xấu! Họ là thế đấy, nhưng chỉ có thể thì cuộc sống này mới phong phú.

"Đã từng" mà thôi...

Tôi là một cô gái cô độc trong thế giới nhỏ bé của mình. Tôi đã từng rất quý trọng tình bạn, luôn xem nó là tiền đề trong cuộc sống của mình. Nhưng đến cuối cùng, cái tôi nhận lại được chính là sự thất vọng, sự đau lòng mà cái tình bạn ấy đem lại. Tôi đã mất niềm tin vào nó rồi.
Tình bạn trong tất cả các sách vở đều thật đẹp, đẹp đến nỗi tôi thầm ghen tị và nhiều lúc muốn xé nát cuốn sách ấy. Nhưng đến cuối cùng tôi vẫn chỉ có thể ngồi lại mà cười nhạt. Tôi đã luôn hết lòng vì bạn bè, luôn giúp đỡ họ, và họ nợ tôi rất nhiều nhưng chẳng bao giờ tôi đòi lại. Thế nhưng tại sao họ lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy chứ? Có một người bạn từng nói với tôi rằng là do họ ghen tị, nhưng tôi chẳng biết họ ghen tị với tôi về điều gì. Tôi chỉ luôn sống hết mình, vui vẻ với cuộc đời, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, thẳng thắn với cuộc sống, và tự tin với chính mình. Lúc đầu tôi vốn biết, họ luôn bỏ rơi tôi, nhưng tôi luôn ngu ngốc ngóng chờ vào thứ tình bạn của họ, trao hết niềm tin của bản thân, mong rằng sẽ có một ngày nào đó họ sẽ chấp nhận tôi. Sau đó thì được gì nào? Sự phản bội, sự xỉ vả, sự thật phũ phàng, họ luôn không tin tưởng tôi, thì ra họ luôn nghĩ tôi là con người tồi tệ như thế, thì ra họ luôn lợi dụng tôi để đạt được thành tích cao trong học tập. Để rồi đến cuối cấp, khi họ chắc rằng không còn gặp lại tôi nữa, họ đã thể hiện ra bản chất của mình, ngày đó trái tim tôi đau lắm, nước mắt cứ thể không kìm được mà rơi hoài, rơi mãi.
Thật ra cái thứ mang tên tình bạn, không phải không thể cứu vãn, mà quan trọng là họ có xem trọng nó hay không thôi.
Tôi không đổi số điện thoại, không đổi tên facebook, vì mong rằng một ngày nào đó họ sẽ nhắn tin xin lỗi tôi, rủ tôi đi chơi. Nhưng thì ra họ vốn đã quên tôi lâu rồi, họ xoá tôi ra khỏi cuộc sống của họ, còn tôi thì luôn chờ họ như một con ngốc. Tình bạn ấy, đã mãi trở thành một vết sẹo trong trái tim tôi, mãi không thể nào lành lại được nữa. Dẫu đã có rất nhiều thứ tình bạn mới đang chờ tôi phía trước, nhưng tôi đã không còn đủ can đảm để đón nhận, không đủ can đảm để mở lòng ra với mọi người nữa rồi. Cho dù đã nhiều lúc cố gắng thử mở lòng ra với mọi người nhưng rồi tôi lại vội vàng đóng lại cánh cửa ấy, xây nên một bức tường cao lớn, vì tôi sợ, sợ họ sẽ nhìn thấy con người tôi, rồi lại một lần nữa đâm vào trái tim nhỏ bé yếu đuối này của tôi.
Thời gian dần trôi, tôi cũng đã cố gắng quên lãng họ như cách họ đã làm với tôi. Người ta bảo, cái khiến chúng ta đau lòng nhất chính là bị quên lãng, và tôi đã hiểu được câu nói đó nghĩa là gì. Cuộc sống này lắm lúc khiến ta bất ngờ, nhưng rồi dù có như thế nào đi chăng nữa thì ta vẫn phải học cách thích nghi và chấp nhận. Chỉ là đôi lúc nhớ lại, nỗi buồn ấy vẫn còn, nhưng đã không còn đau như lúc trước, và cũng có đôi lúc cảm thấy thật tủi thân mà thầm rơi nước mắt.
Giờ đây tôi đã mạnh mẽ hơn rồi, tôi đã học được cách đứng dậy sau cú ngã kia, cảm thấy mối quan hệ giữa người và người thật phức tạp. Có người bảo ai sinh ra trong đời cũng đều yếu đuối, nên chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau, chẳng ai muốn sống trong cô độc cả. Và tôi hy vọng rằng, sẽ có một ngày nào đó, có người đến và phá vỡ bức tường do chính tôi xây nên, đi vào trong thế giới của tôi, thấy được một góc tâm hồn mà tôi đã để sâu dưới đáy, được khoá kín lại như một hòm kho báu chẳng muốn ai lấy được.
Ngoảnh đầu lại nhìn về tuổi trẻ nông nỗi của mình, tôi chẳng hề cảm thấy hối hận. Gửi những người đã từng làm tổn thương tôi, và đã đi ngang cuộc đời tôi, xin cảm ơn họ, vì nhờ họ mà tôi đã trưởng thành hơn rồi. Tuổi trẻ của tôi, là một tâm hồn đầy nhiệt huyết thanh xuân, không lo âu, vô tư đến nỗi chẳng cần biết hậu quả sau này sẽ là gì. Tôi đã từng là một người như thế đấy!

Không thể nói lời "tạm biệt"

Hôm nay, trời mưa tầm tã. Người bạn thân nhất đã nói với tôi rằng bạn chỉ còn sống được ba tháng do bị ung thư não giai đoạn cuối, và người mà tôi vẫn luôn thầm thích đã chính thức đến với người mà cậu thích. Thật ra thất tình thì có gì lớn lao đâu, chẳng qua chỉ là hơi buồn một chút, khi nhìn thấy cậu đi chung với người khác thì trái tim hơi đau một chút thôi, cũng chẳng đến nỗi chết đi sống lại như mấy cô gái khác hay làm, khóc lóc than thở đủ thứ chuyện. Nhưng khi hay tin của bạn, tôi lại cảm thấy như một phần trong thế giới của mình sụp đổ. Bạn bảo tôi, trong ba tháng còn lại, đừng nhắc gì về những chuyện không vui đó, hãy cứ sống hết mình với thực tại, chỉ nhớ đến niềm vui, còn nỗi buồn thì cứ để gió cuốn bay đi. Và tôi cũng vờ như chưa từng nghe đến việc ba tháng cuối cùng đó.
Mỗi ngày, khi nhìn thấy cậu đi chung với người cậu thích, trái tim tôi lại nhói đau. Có người từng bảo, đơn phương một người là thất tình mỗi ngày. Dẫu biết cậu không thích tôi nhưng tôi vẫn mãi cứng đầu ôm riêng cho mình mối tình ấy.
Tôi luôn ngồi ở nơi bàn học, nhìn ra cửa số là một khoảng trời rộng mênh mông. Tôi thầm nhớ lại những tháng ngày tôi và bạn đi chơi với nhau, cùng nhau tận hưởng những phút giây yêu đời, không cần lệ thuộc vào một thứ tình cảm nào hay những lúc tôi và bạn cùng nhận xét lẫn nhau, phát hiện ra những lỗi lầm mà chẳng ai muốn thừa nhận, tuy hơi khó chấp nhận nhưng lại chan chứa sự chân thành tựa như ánh mặt trời. Cũng có lúc là những khi bạn thất tình, tôi và bạn cùng nhau kiếm chỗ vắng mà la hét thoả thích, hét lên rằng thích một người thì đã sao chứ, người ta không thích mình thì đã sao chứ, cứ mặc kệ mà bất chấp hết đi, những thứ tình cảm đó là cái gì mà làm cho bản thân buồn vậy chứ?... Và lần này, là đến lượt tôi thất tình! Tôi rủ bạn đi ăn, có người nói, khi thất tình con gái thường ăn nhiều lắm, và tôi chính là ví dụ điển hình. Tôi lôi kéo bạn đi khắp nơi đủ chốn, nơi nào có món ngon là nơi đó tôi xuất hiện, bạn lâu lâu trêu tôi rằng coi chừng mập ra đến nỗi không ai nhận ra luôn giờ, nhưng tôi vẫn mặc, có thực mới vực được đạo mà. Rồi tôi lại kéo bạn lại nơi cũ, hò hét đủ thứ cho thoả cơn tức, cho vơi cơn buồn. Hai đứa tôi cứ thế, có nhiều lúc bạn bị đau đầu nhưng vẫn gắng gượng, tuy tôi biết nhưng tôi vẫn vờ như không thấy, vì có lẽ tôi và bạn đều cùng ý nghĩ như nhau, cùng muốn ba tháng cuối cùng này sẽ là những giây phút sâu sắc nhất, mãi mãi không quên được, và đương nhiên là để không còn cảm thấy nuối tiếc hay hối hận về những việc chưa làm nữa.
Chỉ còn lại một tháng, ngày hôm ấy bạn nói rằng phải nhập viện, không thể thảnh thơi cùng tôi đi dạo chơi khắp nơi, chạy nhảy lung tung khắp chốn, hay những đêm thức khuya ngồi tâm sự với nhau cả đêm. Tôi đưa bạn đến bệnh viện, đột nhiên bạn muốn gục ngã, tôi rất hoảng sợ muốn chạy lại đỡ nhưng bạn lại bảo: “Đừng, hãy để tao trông oách một chút vào những giây phút cuối cùng này đi chứ! Tao có thể đứng lên được, và mày hãy cứ luôn tiến về phía trước, đừng nhìn về bên cạnh tao, nếu không sẽ thấy tao khóc mất, trông xấu lắm, tao không muốn những lúc này bị mày thấy tao thảm hại như thế nào đâu.” Đó là một ngày đầy gió, tôi đứng đó nhìn bạn từng bước đứng dậy, dựa vào sức lực của mình để chứng tỏ với mọi người rằng bản thân không hề yếu đuối cho nên không cần ai thương hại gì cả. Tôi biết bạn rất mạnh mẽ, nhưng dù mạnh mẽ đến đâu thì vẫn có một phần yếu đuối tồn tại song song trong đó. Tình bạn là sự tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau, nên tôi tin rằng bạn sẽ có thể chống chọi với những sự thật phũ phàng đó.
Mối tình đầu thường không thành, tôi đã từng không tin vào điều đó, nhưng giờ đây tôi đã tin thật rồi. Và người bạn thân đầu tiên của tôi, cũng lại sắp ra đi nữa rồi. Tôi từng đọc được đâu đó trên mạng rằng, con người sinh ra là để chia li, thế nhưng ông trời lại vẫn cho họ gặp nhau, có lẽ gặp nhau là do duyên phận, chia xa nhau cũng cần chữ phận và duyên, cho nên hãy quý trọng những giây phút này, để sau này khi đánh mất rồi sẽ không phải hối tiếc. Những người lướt qua ta đều là có cái ý nghĩa riêng, có người có thể dạy ta những bài học, cũng có người có thể cho ta những kỉ niệm mãi không phai, không có gì là vô nghĩa cả, tất cả đều ẩn chứa hàm ý bên trong. Và có lẽ, tôi cùng bạn gặp nhau là để cho nhau kỉ niệm, và tôi gặp cậu là để cho tôi một bài học về những thứ tôi chưa từng được học trong trường. Cám ơn hai người đã xuất hiện trong cuộc đời tôi và đi ngang qua cuộc đời của cô gái nhỏ bé này.
Ngày bạn ra đi, tôi khóc rất nhiều, nhiều đến nỗi dường như nước mắt không còn đủ để rơi nữa. Mẹ bạn đưa tôi một bức thư, bảo rằng đây là thứ cuối cùng trước khi ra đi đã bảo nhất định phải gửi cho tôi. Đó chính là thứ khiến tôi không còn khóc vì bạn nữa. Tôi sẽ nhớ mãi, nhớ một hình bóng, một dáng hình luôn bên cạnh tôi, giúp đỡ đôi và cùng nhau vượt qua những gian khó. Nụ cười của bạn luôn là ánh mặt trời, sưởi ấm tâm hồn tôi, và tôi cũng mong rằng ở nơi xa kia, bạn sẽ luôn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện… Tôi ở nơi đây, vẫy tay chào bạn!

                                                                                              Ngày    tháng    năm   

Gửi người bạn tốt nhất của tao,
Có lẽ, lúc mày thấy bức thư này thì mày đang khóc rất nhiều phải không? Tao biết mày chẳng được mạnh mẽ gì, nhưng lại có lòng nhiệt huyết rất cao, khiến người khác phải ngước mắt ngưỡng mộ. Tao đã có đôi lúc thầm thấy ghen tị với mày đấy biết không hả? Cho nên hãy gắng sống sao mà tao tức thì thôi đi nha!
Có đôi lúc tao và mày cãi nhau nhưng đến cuối cùng vẫn bắt tay làm hoà, và khi hai đứa đi với nhau thì câu cửa miệng luôn là “mặt dày không bằng chai mặt”. Được làm bạn với mày, đó là điều mà tao cảm thấy đáng giá nhất trong cuộc đời này.
Này, hãy luôn tiến về phía trước nhé, đừng vì tao mà buồn làm gì, nếu mày muốn làm tao vui thì hãy sống cho thật tốt vào, vứt bỏ hết những thứ không vui vào đằng sau đi, rồi quay mặt lại mà thẳng tiến trên con đường mày chọn. Chúng ta đã từng luôn đi cùng nhau, trải qua một thời thác loạn của tháng ngày tuổi trẻ. Không có gì là mãi mãi, đó chỉ là một từ ngữ hoa mĩ dành cho phim ảnh mà thôi, cho nên đừng có cố níu kéo làm gì. Dù cho có chút sợ hãi về một tương lai mới, thế giới mới, thì mọi việc cũng đều đã không thể quay ngược lại được nữa rồi. Mối tình đầu của mày nữa, dù có đau đến mấy thì cũng chẳng thể buồn mãi được, cho nên hãy cứ mạnh mẽ mà sống tiếp đi nhé! Dù ngay lúc tạm biệt đi chăng nữa, thì cũng hãy luôn tiến về phía trước, vẫn phải tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng, hay không có tao bên cạnh thì mày cũng phải biết sống tự lập một mình. Ngày xưa hai đứa từng hít chung một bầu không khí, cùng đứng chung dưới một bầu trời, nhưng giờ đây chỉ có thể cùng tồn tại trên một mặt đất mà thôi, nhưng cũng đừng buồn nha. Mong mày không giận gì tao!
Tao chúc mày sẽ có một cuộc sống vui tươi, đầy ấp tiếng cười và hạnh phúc. Cũng mong mày sẽ tìm được một người bạn mới tốt hơn tao, không ích kỉ như tao, và luôn sống chân thành với mày, giúp đỡ mày như tao đã từng vậy. Tao… không dám nói lời tạm biệt…
Bạn của mày, một đứa ích kỉ lắm, thân gửi.

Năm năm (2)

Lần đầu tiên tôi gặp bạn, tôi chỉ thấy rất xấu hổ vì bị phát hiện là leo cây, một hành động chẳng phù hợp với một cô gái chút nào, nhưng rồi sau đó tôi lại phát hiện, tôi và bạn cùng lớp. Thành ra tôi cũng mặt dày coi như không có chuyện gì xảy ra.
Sau đó nhiều chuyện đã xảy ra, tôi lúc nào cũng đứng hạng nhì, sau bạn, dù tôi có cố gắng thế nào đi chăng nữa. Và cũng vì vụ cá cược đó mà tôi phải gọi bạn bằng “anh”. Xong riết do quen miệng, và cũng một phần là do bạn lúc nào cũng nhắc nhở tôi, nên tôi đã gọi bạn bằng “anh” luôn, hết biết ngại là gì. Kể ra thì cũng đúng là mặt dày không bằng chai mặt.
Lúc đầu, tôi rất ghét anh, vì thấy anh lúc nào cũng đứng nhất dù rất phè phỡn trong các tiết học, còn trong khi đó, tôi thì lại luôn cố gắng nhưng vẫn không vượt qua được anh. Nhưng vào một buổi sáng nọ, do gặp phải ác mộng, không ngủ được nữa nên tôi đành đến trường sớm, lúc đi ngang qua thư viện, tôi thấy anh đeo kính, ngồi chăm chú học bài, đọc sách, nhìn cái chồng sách đặt kế bên anh, tôi nghĩ có lẽ anh đã ở đây lâu lắm rồi. Từ đó, tôi đã thay đổi rất nhiều suy nghĩ về anh, tôi cảm thấy anh cũng không đến nỗi đáng ghét như tôi nghĩ.
Anh thật ra rất dễ thương, và cô đơn giống như tôi vậy.
Có lần anh gặp phải biến cố, tôi biết anh nghĩ là tôi hại anh, nhưng thật ra không phải vậy đâu, mong anh hãy tin tôi. Do vô tình đi ngang qua lớp vì bị giáo viên sai đi lấy đồ, tôi đã biết được thủ phạm là ai, để phòng hờ trường hợp không hay nên tôi đã chụp hình lại, và cũng may là lúc đó tôi đã làm thế nên cuối cùng đã giúp được anh thoát khỏi tội danh kia. Kể từ ngày đó, anh cứ bám theo tôi mãi, tôi cũng không thấy chán ghét, mà tại bị mọi người trêu chọc rằng “lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy” nên tôi đã tỏ ra rất tức giận với anh. Nhưng tức giận thì làm được cái gì chứ, chỉ hại bản thân thêm mệt mỏi thôi, nên tôi cũng dần quen với việc và cảm thấy rất bình thường. Tôi và anh dần thân nhau hơn, và niềm tin của tôi với anh ngày càng nhiều. Anh kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, cả chuyện gia đình anh. Thì ra anh cũng chẳng có gia đình hạnh phúc gì, thì ra anh cũng cô đơn như thế, nhưng ít ra tôi vẫn còn may mắn hơn anh một chút. Tôi kể cho anh nghe việc tôi ngày xưa từng bị trầm cảm, và nhờ có anh hàng xóm mà tôi đã thoát khỏi căn bệnh đó, và ngày tôi trở về với cuộc sống hàng ngày thì cũng là lúc anh hàng xóm mãi ra đi vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối không thể cứu chữa ấy. Anh hàng xóm để lại một bức thư, đó chính là động lực cho tôi sống tốt hơn, vui vẻ hơn, và cố gắng hết sức vì tương lai của mình. Trước khi gặp anh, bức thư ấy của anh hàng xóm chính là thứ cổ vũ cho tôi,  trong đó là những lời khiến tôi mãi không quên được. Đó chính là người anh trai thứ hai của tôi, khiến tôi mãi cảm thấy mắc nợ, nhưng anh trai ấy bảo tôi rằng phải kiên cường, đừng vì ai mà gục ngã, sau này khi tôi lớn lên rồi thì sẽ hiểu rằng, ông trời rất công bằng, con người ta trên đời nhận được thứ này, chắc chắn sẽ phải mất đi thứ khác, đôi khi mất đi chính là để nhận lại, và có lúc nhận được cũng có nghĩa là sẽ mất đi, trên thế giới này không ai là có tất cả, cho nên hãy cố gắng trân trọng thực tại, đừng ghen tị gì ai. Ngày anh hàng xóm ra đi, tôi chẳng rớt nỗi một giọt nước mắt, ai muốn nói tôi vô tâm thì cứ nói, tôi mặc kệ, tôi chỉ cần người anh kia hiểu rõ tôi là được rồi…
Tôi biết rằng, con người ai cũng có hai mặt tốt và xấu, chẳng qua chỉ là họ muốn thể hiện mặt nào của họ cho mình mà thôi. Và có lẽ vì anh tin tưởng tôi, nên đã cho tôi thấy toàn bộ con người anh, cho tôi biết về cuộc đời anh.
Này chàng trai ngồi kế tôi năm nào, tôi đã luôn thực hiện lời hứa ấy, chờ đợi anh năm năm. Đối với nhiều người, năm năm không ngắn cũng không dài, nhưng đối với tôi là cả một quá trình trưởng thành phát triển. Tôi muốn nói với anh rằng, giờ tôi đã mạnh mẽ hơn nhiều rồi, nhưng tôi vẫn muốn được dựa dẫm vào anh. Ngày hôm nay là ngày mà tám năm trước chúng ta gặp nhau, anh đã từng nói cho tôi biết rõ ngày nên tôi đã đánh dấu vào cuốn lịch bàn trong năm năm chờ đời kia. Tôi lang thang về lại ngôi trường cũ, dạo một vòng trường rồi không hiểu sao, trong lúc vô thức đã đến cái nơi ấy, dưới gốc cây xưa. Một cơn gió mùa hè thoáng thổi qua làm tóc tôi tung bay trong gió, che khuất đi tầm nhìn của mình. Lúc tôi nhìn rõ khung cảnh xung quanh thì chợt thấy một hình bóng rất quen thuộc, hình bóng mà tôi rất nhớ, in sâu đậm trong trái tim nhỏ bé của tôi. Hình bóng đó… tôi rất muốn chạy lại mà ôm lấy. Nhưng không, tôi chỉ tiến lên một biết rồi đứng đó chờ, tôi chờ anh tiến đến những bước còn lại…
Chàng trai đang tiến tới kia, anh có biết là em đã đợi lâu lắm rồi không? 

Năm năm (1)

Một buổi trưa mùa thu, dưới tán cây xanh mát, hôm ấy là ngày đầu tiên tôi bước vào cấp 3 và cũng là ngày đầu tiên, tôi và cô bé ấy gặp nhau. Đó là một cô bé đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Lần đầu tiên gặp nhau của chúng tôi là dưới tán cây phượng trong vườn trường, một chiếc giày đã rớt xuống đầu tôi do sau khi leo lên cây chơi, trong lúc vô ý cô bé đã làm rớt. Sau đó tôi mới biết thì ra chúng tôi sẽ học cùng với nhau trong suốt quãng đường học sinh cấp 3 mộng mơ, đầy hoài bão. Ngày ấy, tôi cứ nghĩ cô bé kiêu căng, ương bướng lắm, vì lúc nào cô bé cũng đứng sau tôi, hạng nhì nên lúc nào nhìn thấy tôi cũng cứ như nhìn thấy kẻ thù ngàn năm vậy. Trong lớp, tôi và cô bé được mọi người bảo là khắc tinh của nhau, gặp nhau là chỉ có cãi và cãi, đôi khi còn là chơi khăm nhau trong học tập, tuy nhiên tôi lại cảm thấy việc ấy rất bình thường, như một thú vui hàng ngày ở lớp. Ai cũng bảo hai đứa tôi rằng: “Ghét của nào, trời cho của ấy.” Đã thế, vào một ngày đẹp trời nọ, do lớp bị giáo viên bảo quá ồn nên giáo viên chủ nhiệm đã sắp xếp lại chỗ ngồi, một việc làm mà khiến học sinh nào cũng phải hoảng hốt. Tôi và cô bé bị xếp cho ngồi kế nhau, từ đó, lớp chẳng phút giây nào yên bình.
Tôi biết cô bé rất cố gắng trong học tập, luôn không cam chịu trong việc lúc nào cũng chỉ đứng hạng nhì, nên trong mắt cô bé tôi là một cái gai cần phải nhổ. Có lần, cô bé đã bảo rằng, lần này nhất định phải được hạng nhất, tôi liền bảo hay là giờ chúng ta cá cược với nhau đi, nếu tôi hạng nhất, cô bé phải gọi tôi là anh, còn nếu cô bé hạng nhất, tôi nhất định sẽ kêu lại là chị. Và như thế, hiệp ước đã được thành lập. Đến cuối cùng, cô bé vẫn thua, khiến tôi hả hê nhiều lắm, thành ra từ đó tôi được cô bé gọi là anh, mỗi lần được gọi tôi đều cảm thấy mát mát trong lòng.
Thì ra, cô bé tốt lắm, chẳng qua chỉ là hơi cao ngạo thôi.
Năm lớp 11, tôi và cô bé không biết vô tình hay hữu ý từ những đứa trong lớp mà lại tiếp tục ngồi kế nhau. Lúc đó, trông mặt cô bé rất tức giận, và những lúc như thế tôi lại cảm thấy cô bé dễ thương vô cùng tận. Rồi sau đó, tôi không hiểu sao mà bị chơi khâm, lúc đầu cứ nghĩ là cô bé, và cả lớp ai cũng nghĩ là tôi làm. Cô bé không nói, chỉ im lặng ngồi đó, đôi lúc lại lén ngước nhìn tôi với ánh mắt to tròn như muốn nói rằng việc đó không ai trong chúng ta làm cả. Đối với việc bị chơi đó, tôi đã dần quá quen thuộc, vì dường như, năm nào tôi cũng bị, đương nhiên là chẳng ai tin tôi rồi, nên tôi cũng đã quá lười cho việc giải thích. Đợi đến lúc lớp đông đủ, cô bé đem bằng chứng ra để chứng minh tôi vô tội, và cô bé đối với tôi cũng như thế. Lúc ấy, trái tim thoáng đập nhanh vài nhịp, thì ra tôi đã thích cô bé mất rồi. Khi tất cả mọi người đều không tin tưởng mình, nếu có một người bước ra bảo vệ và đứng về phía ta, thì nhất định bạn sẽ cảm thấy người đó như toàn bộ thế giới của mình. Và từ đó, tôi đã mặt dày mà lẻo đẻo theo cô bé suốt ngày, tuy cô bé tỏ ra tức giận nhưng tôi vẫn mặc kệ, giờ nghĩ tôi cũng đi theo cô bé, ngồi nói đủ thứ chuyện, lúc cô bé ngồi trong thư viện học bài, tôi cũng đi theo ngồi kế bên, lúc thì cầm cuốn sách đọc, lúc thì chăm chú nhìn cô bé siêng năng học hành, và cũng vì thế mà cả khối ai cũng biết tôi thích cô bé rồi, chỉ riêng ai đấy không biết mà thôi!
Dẫu thế, trong học tập tôi vẫn không hề nhường nhịn vì tôi muốn cô bé mãi gọi mình là “anh”. Dần dần, sự xuất hiện của tôi đã khiến cô bé dần quen thuộc và không còn cảm thấy khó chịu nữa khiến tôi vô cùng vui sướng. Rồi cô bé dần mở lòng với tôi, nói nhiều hơn và chấp nhận tôi. Kể từ lúc đó tôi mới biết lý do tại sao cô bé lại luôn phấn đấu và không muốn thua kém ai, cảm thấy ghen tị với việc cô bé vì một người mà cố gắng, dù người ấy đã chết rồi. Tôi biết cô bé luôn đem theo bức thư cuối cùng của người đó gửi đến bên người. Tôi cũng biết cô bé tuy không phải thích người đó, nhưng lại luôn cảm thấy mắc nợ, vì người đó đã giúp cô bé đứng lên sau căn bệnh trầm cảm khó trị đó. Bệnh trầm cảm, đúng vậy, cô bé vì bị bạn bè phản bội, và cha mẹ cũng đều đồng thời qua đời, chỉ còn lại người anh cố gắng giữ vững sản nghiệp của gia đình nên đã không chống chội nổi.
Tôi biết cô bé thật ra rất yếu đuối, luôn mong sẽ có một người nào đó đến bên cạnh vỗ về những nỗi đau sâu thẳm ấy, nhưng ngoài mặt lại luôn tỏ ra thật mạnh mẽ, bất cần, và không muốn ai thương hại. Tôi đến bên cô bé, bằng cách từ từ, cứ thế từng bước đi vào thế giới riêng mà cô bé đã từng xây nên một bức tường ngăn không cho ai bước vào. Thế giới của cô bé là một bức tranh được pha bởi những màu sẫm tối u buồn, và tôi đã cầm những cây màu tươi sáng sức sống để góp phần tô vào đó bằng trái tim đầy nhiệt huyết. Cô bé đã từng nói với tôi, con người sinh ra là để cô đơn, tuy chẳng ai muốn thế nhưng cuối cùng đều đành phải chấp nhận. Tôi hiểu chứ, nhưng đôi khi cô đơn cũng là một sự hưởng thụ, nó giúp ta trưởng thành hơn, có nhiều can đảm và đủ chịu đựng để chấp nhận sự thật hơn. Và cô bé à, hãy cười lên đi nhé, vì phải cảm thấy may mắn vì đã gặp được anh chàng này, chàng trai mang đến tia nắng ấm áp cho cõi lòng em nhé!
Quãng thời gian cấp 3 đó cứ thế êm ả, nhẹ nhàng trôi qua. Đó chính là lúc mà tôi đã tìm được một người thật sự giống mình, đều là những con người thiếu thốn niềm tin yêu và đầy rẫy nổi đau, tổn thương trong lòng. Lên lớp 12, tôi được biết gia đình sẽ cho tôi đi du học sau khi học xong cấp 3, dù cho không muốn nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận. Gia đình tôi, cha mẹ vốn đã ly hôn từ khi tôi còn nhỏ, nhưng họ luôn rất kì vọng vào tôi, mong tôi sẽ học thật giỏi, và trở thành con người mà họ mong muốn, tuy gia đình khá giả nhưng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Ngày ấy, khi cô bé biết tin, cô bé chẳng nói gì cả, chỉ có đôi mắt thể hiện rõ nhất nỗi buồn kia. Nhưng tôi chẳng biết phải làm thế nào cả, điều duy nhất tôi biết, đó là năm năm sau, tôi mới thật sự thoát khỏi sự sắp đặt của gia đình. Tôi hẹn cô bé năm năm, chỉ năm năm thôi, mong cô bé sẽ chờ đợi tôi, tôi hứa nhất định sẽ quay trở về bên cô gái bé nhỏ của lòng tôi. Tôi vẫn còn nhớ mãi, cái ngày cô bé ra sân bay tiễn tôi, cô bé đã bảo rằng, chờ đợi không đáng sợ, nó chỉ đáng sợ khi không biết phải chờ tới lúc nào, và mong rằng năm năm sau, tại nơi đầu tiên hai người gặp nhau, tôi và cô bé sẽ nhìn thấy nhau với nụ cười rạng rỡ dưới gốc cây năm nào.

Bé con của anh, hãy chờ anh và tin tưởng anh nhé! Tạm biệt em, người đã đến bên anh, cho anh những ngày tháng tươi vui đẹp đẽ nhất của năm tháng học sinh.

Chỉ là "tạm biệt"...

Tôi là một cô gái không nổi bật, âm thầm lặng lẽ trong lớp, ai cũng bảo tôi là một con người lập dị, xung quanh lúc nào cũng là một không khí ảm đạm, âm u. Tôi trầm lặng như thế, đến nỗi đôi khi rất nhiều người quên đi sự tồn tại này, và tôi cũng đã quá quen với việc đó. Bạn là một người nổi bật, hoạt bát, luôn năng động trong mọi việc, các hoạt động trường lớp, và đương nhiên bạn có rất nhiều bạn bè xung quanh. Tôi và bạn dường như là hai thế giới khác biệt nhau, tôi đã từng cho rằng như thế. Tuy nhiên, đến một ngày, giáo viên chủ nhiệm đổi chỗ, vô tình đã cho tôi và bạn ngồi kế nhau. Ngày ấy, tôi dường như không để ý lắm, cho đến khi bạn quay sang nói với tôi rằng: “Thật may quá, cuối cùng tớ và cậu cũng có dịp tiếp xúc làm quen lẫn nhau, đó giờ tớ muốn bắt chuyện với cậu lắm rồi nhưng chưa lần nào có dịp. Rất hân hạnh được làm quen, bạn cùng bàn!”.
Tôi gặp bạn vào một ngày nắng, bạn như ánh dương toả sáng tâm hồn tôi.
Tâm hồn tôi rất mỏng manh, bạn bảo thế. Và tôi cũng biết rằng, tâm hồn bạn cũng thế, nhưng điều khác biệt giữa tôi và bạn đó là, bạn dũng cảm đối diện, còn tôi thì cứ mãi trốn tránh trong vỏ ốc của mình. Kể từ ngày đó, bạn gần như lúc nào cũng huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất với tôi, mặc cho tôi có thèm quan tâm hay không, và tôi cũng dần quen với việc đó. Bạn khiến tôi dần mở rộng lòng ra để đón nhận tình bạn ấy, cái tình bạn mà tôi vốn tưởng rằng nó quá xa xỉ. Bạn bảo, thế giới này đẹp lắm, đa màu đủ sắc, và việc pha màu ấy chính là do con người lựa chọn, nắm bắt. Tôi dần nói nhiều hơn, bộc lộ ra cái tính cách ngang bướng nghịch ngợm âm thầm giấu sâu trong lòng, nhưng niềm tin tôi trao bạn, vẫn chưa trọn vẹn. Đến một ngày nọ, do vô tình để quên một cuốn tập nên tôi chạy về lớp, chợt nghe tiếng bạn và một người bạn cùng lớp. Người bạn cùng lớp ấy hỏi bạn sao lại quan tâm đến tôi, sao lại chơi thân với tôi như thế, tôi là một con người chẳng ai thèm quan tâm, nhưng sao bạn lại nhớ đến sự tồn tại ấy? Bạn cười với cậu ấy và bảo: “Tớ thì không thấy vậy, tớ thấy cậu ấy là một người tốt, chẳng qua chỉ là quá nhút nhát với việc đối mặt thôi. Thật ra con người rất khó hiểu, họ chưa tiếp xúc với người ta mà chỉ nhìn qua vẻ bên ngoài, liền vội vàng phán tính cách của một con người. Thật sai lầm! Nếu ai cũng chịu thông cảm cho nhau, thấu hiểu nhau, thì trên đời này đâu có nhiều loại cảm xúc như thế.” Tôi đứng tựa lưng vào tường, khi nghe xong những lời ấy, lòng tôi chợt ấm lên một cách lạ thường sau bao tháng ngày lạnh lẽo.
Kể từ ngày ấy, tôi đã giao toàn bộ niềm tin của tôi cho bạn. Tôi kể cho bạn nghe, tôi cũng từng có một người bạn, cũng từng rất vui vẻ với tháng ngày cuộc sống, nhưng do tính cách ngang bướng ấy, tôi đã mất đi người bạn mà tôi quí trọng nhất, người mà tôi mãi cảm thấy tội lỗi trong lòng. Người bạn ấy đã mãi đi xa, xa mãi, đến nỗi tầm tay tôi không thể vươn tới rồi. Tôi kể cho bạn nghe những kỉ niệm ấy, buồn vui có đủ, bạn chỉ lẳng lặng ngồi đó lắng nghe, không nói gì, chỉ cứ như thế cũng khiến tôi ấm áp trong ngày mưa lạnh lẽo, một cơn mưa đem theo những kí ức mà tôi đã giấu sâu trong trái tim mình. Sau ngày hôm đó, bạn nói tôi thấy vậy thôi cũng nói nhiều ghê, ai mới quen biết nhìn vào thì lầm chết mất. Tôi cười hì hì rồi vỗ vai bạn, nói: “Còn nhiều điều cậu chưa biết lắm, do cậu đã chọn tớ là bạn tốt thì hãy chấp nhận số phận đi, tính tình tớ… khó đỡ lắm!” Cậu giả vờ sợ hãi, ôm vai lắc đầu la: “Eo ôi, chết tui rồi! Tui lỡ dại đụng phải thứ dữ rồi!” Xong, hai đứa cười ha ha, khiến cả lớp phải liếc nhìn và ngạc nhiên với sự thay đổi của tôi. Hai đứa tôi cứ thế, một cặp đôi “hoàn hảo” luôn đi chung với nhau, ở đâu có tôi là ở đó có bạn, và ngược lại; tôi dần dựa dẫm vào bạn, và bạn cũng thế. Chúng tôi chia sẻ cho nhau biết bao câu chuyện, cả những bí mật sâu thẳm chẳng dám nói ai, những kỉ niệm đẹp, những câu chuyện nhỏ nhặt xảy ra hàng ngày… Ngày tháng cứ thế trôi, trôi mãi, và đó là quãng thời gian tươi vui, đẹp đẽ nhất trước giờ của tôi, mãi in dấu ấn sâu đậm trong kí ức. Tôi vẫn luôn mong rằng, ước rằng lúc ấy mãi mãi cứ như thế, không bao giờ thay đổi, không bao giờ biến mất. Cho đến một hôm, bạn thủ thỉ nói bạn thích một người cùng lớp mất rồi, lúc ấy tôi cảm thấy dường như đâu đó trong tôi đang sụp đổ. Bạn biết không, tớ là một cô gái Thiên Yết lai Nhân Mã, người ta bảo đó là con người rất mâu thuẫn, và ích kỉ với nhiều thứ, nhưng cũng đôi khi rất phóng khoáng với nhiều người, nhất là đối với người quan trọng, cũng là người rất sợ bị bỏ rơi. Và tớ, rất ích kỉ, chẳng muốn cậu trở nên thân thiết với người khác hơn tớ, tớ chỉ muốn cậu là của riêng mình, rất sợ cảm giác bị bỏ rơi, nhưng đến cuối cùng, tớ cũng chẳng thể nói nên lời. Tớ biết rằng, bản thân không thể ích kỉ giữ mãi cậu được, vì ai cũng có đôi cánh của riêng họ, sẽ đến một lúc nào đó, đôi cánh ấy sẽ không chịu an phận nữa, mà cứ thôi thúc chủ của nó dang rộng đôi cánh kia, bay lên bầu trời cao xanh ngắt, tĩnh mịch. Tháng sáu, trời xanh lam, cậu đã chính thức rời xa tớ, đến với người mà cậu thích, chỉ còn lại riêng tôi ngồi lại nơi đây âm thầm chúc cậu hạnh phúc. Tuy nhiên, có cuộc vui nào là không tàn, năm sau đó, tôi chuyển đi nơi khác, giờ đây mỗi đứa một nơi. Bạn bảo với tôi rằng, khoảng cách địa lí đâu làm thay đổi được lòng người, chúng tôi sẽ mãi là hai người bạn thân, và tôi cũng mong vậy.
Ngày đó, tôi khóc rất nhiều, vì tôi thấy, tôi lại sắp đánh mất một người bạn nữa rồi.
 Càng lên lớp lớn, cả hai chúng tôi đều bù đầu bù cổ vào việc học, việc liên lạc với nhau dần thưa thớt đi, nhưng sinh nhật của tôi và của cậu, cả hai đều nhớ rõ. Một năm, tôi chỉ mong nhất là ngày sinh nhật của hai đứa, vì chỉ có lúc đó, hai đứa tôi mới có thể ngồi nói chuyện phiếm với nhau cả ngày trời. Nhưng đến cuối cùng, tôi và cậu, khoảng cách ngày một lớn, đến nỗi tôi không còn đủ sức để níu giữ nữa, tuy nhiên tôi không muốn đánh mất tình bạn mà tôi trân quý nhất này, tôi không cam tâm. Cậu từng nói với tớ cậu sẽ theo ngành y dược, tớ biết, một Kim Ngưu rất kiêu ngạo và tham vọng, cho nên tớ đã quyết tâm theo ngành đó, với mong ước sẽ lại gặp được nhau.
Từ ngày tôi rời xa cậu, tâm sự tôi ngày càng nhiều, tuy rằng cậu đã giúp tôi đứng dậy, vùng khỏi nơi bóng tối âm u để đến với nơi tươi sáng của cuộc sống, nhưng hiện tại ngay lúc tôi cần một ai đó an ủi nhất, đã không còn ai để tâm sự, ngồi nghe tôi kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, không còn ai chịu ngồi bên tôi, ngồi nghe tôi khóc thật to về những thứ ấm ức mà không thể bày tỏ. Tôi buồn, buồn không thể tỏ cùng ai, giờ đây đến bạn cũng bỏ rơi tôi rồi, tôi biết phải dựa dẫm vào ai đây? Bây giờ đây, những lúc tôi yếu đuối nhất, tôi chỉ còn biết trốn vào một góc gặm nhấm nỗi đau riêng mình tôi, nén hàng nước mắt vào trong, vì bạn bảo tôi phải mạnh mẽ lên, hãy vững tin vào cuộc sống, đừng vì một chút chuyện nào đó mà gục ngã, vì cuộc đời này dài lắm, chúng ta phải sống sao cho cuộc đời này nó chán ghét mình thì mới gọi là một cuộc sống ý nghĩa chứ!
Và người bạn như cậu, tôi không thể nào có thể kiếm tìm được người thứ hai.

Gửi người bạn mà tôi quý trọng nhất, xin cậu đừng quên tôi, nếu không, tôi sẽ không còn biết tin tưởng vào một ai khác nữa, tôi yếu đuối lắm nên sẽ không chịu nổi đâu. Và tạm biệt, đó không phải là lời chia tay mãi mãi hay cuối cùng, mà đó chẳng qua chỉ là một lời hứa sẽ còn gặp lại nhau mà thôi. Hẹn gặp lại cậu vào một ngày tươi mát đầy nắng với nụ cười rạng rỡ nhất.